Huỳnh Hứa Giai đột nhiên cuộn tròn người lại , cô chắn chặt môi đến bật máu . Trên trán cũng phủ một tầng mồ hôi , sắc mặt lập tức trở nên xanh xao .
Đau quá .
Buốt quá .
Chân của cô cảm tưởng như đang co thắt lại với nhau , thật là đau khiến người khác muốn ứa nước mắt ra .
Kể từ khi tỉnh lại cô sẽ có vài lần bị như vậy . Bình thường chân sẽ không cảm giác được gì nhưng thỉnh thoảng nó lại đau nhói lên .
Huỳnh Hứa Giai nắm chặt lấy ga giường , cả người lê lết về phía tủ muốn tìm lọ thuốc giảm đau . Cô bới tung hết tất cả cuối cùng cũng thấy nó nằm trong một góc .
Bàn tay Huỳnh Hứa Giai vì đau mà run lên từng đợt , những viên thuốc cũng vì vậy mà vương vãi khắp sàn nhà .
Huỳnh Hứa Giai nhặt mấy viên đó lên bỏ vào miệng , cơn đau cũng dần thuyên giảm . Cô ngồi dựa vào mép tủ , ánh mắt đờ đẫn một hồi lâu đến khi có tiếng điện thoại vang lên .
Lệ Phó Thành lúc bấy giờ mới tan họp mở điện thoại ra thì đã thấy rất nhiều cuộc gọi nhỡ từ cô , còn có một tin nhắn gửi đến nói mẹ anh đã tỉnh lại .
Anh liền vui vẻ muốn gọi lại , lại lo rằng cô đã ngủ sẽ đánh thức cô dậy . Nhớ đến cô vẫn thường ngủ rất muộn cuối cùng vẫn nhấn vào màn hình , muốn nói chúc cô một câu ngủ ngon .
Huỳnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tong-em-met-roi/2451000/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.