Edit: Thanh Hưng
Trong công viên nhỏ, Dương Hân Nông và Quan Thừa Dĩnh đạp lên lá rụng, không nói một lời chậm rãi mà đi.
"Em có chuyện muốn nói với anh?" Quan Thừa Dĩnh chủ động đánh vỡ trầm mặc.
"Ừ." Cô còn đang suy nghĩ, muốn mở miệng thế nào.
"Là tin tức xấu đi?"
Cô ngạc nhiên ngước mắt, mà anh ta lại cười khổ: "Nhìn vẻ mặt em anh có thể đoán được. Anh có thể lựa chọn không nghe sao?"
Vậy mà, cô vẫn mở miệng: "Em hiểu rõ anh muốn bồi thường cho em, cũng biết tình cảm của anh với em thủy chung không thay đổi, nhưng là Thừa Dĩnh, chín năm rồi, thời gian chín năm không tính là ngắn, rất nhiều việc đều không giống nhau."
"Bao gồm —— tình cảm của em với anh?" Anh ta kinh nghi hỏi.
"Em muốn, là Hành Thư." Nhàn nhạt, cô nói ra quyết định của mình.
Quả nhiên!
Lòng của Quan Thừa Dĩnh rơi xuống đáy cốc: "Em yêu anh ta —— so với năm đó yêu anh nhiều hơn?"
"Không thể so như vậy. Năm đó, em toàn tâm toàn ý yêu anh, mà bây giờ, trong lòng em tràn đầy, đều là anh ấy, cũng không dung nạp được người khác nữa."
"Xem ra, anh thua rất thảm." Anh ta cười khổ, thua không hiểu rõ. "Có thể nói cho anh biết hay không, anh ta có chỗ nào hấp dẫn em? Tại sao sự lựa chọn của em sẽ là anh ta?"
"Có lẽ, là vì anh ấy quá đần đi! Bất kể gặp tổn thương lớn hơn nữa, vẫn sẽ toàn tâm toàn ý bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tinh-nhan-tim-kiem-tinh-yeu-dich-thuc/2737000/chuong-10-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.