Edit: Thanh Hưng
Bất tri bất giác, lễ tình nhân mỗi năm một lần lại đến, đồng thời, cũng là sinh nhật ba mươi mốt tuổi của Phạm Hành Thư.
Sinh nhật của mình nên có tâm tình gì? Vui mừng? Kích động? Mong đợi?
Không, anh chỉ cảm thấy buồn bã.
Này không có gì hay để ăn mừng, chỉ đại biểu anh vừa già đi một tuổi, mà bà xã đây? Hàng năm đều có một tâm nguyện giống nhau, đã cùng bạn gái thân mật lăn vô số lần ở trên giường, nhưng, anh vẫn là chưa cưới được!
Hơn nữa cả ngày tìm khắp nơi không thấy người, anh quả thật buồn bã muốn chết!
Bị Hành Uy kia lôi kéo đi uống rượu với một đống bạn xấu, càng nghĩ càng ấm ức, uống nhiều thêm hai chén, cho đến nửa đêm canh ba mới được thả lại nhà.
Nói đến về nhà, thì càng buồn bực.
Nhà mới sớm đã bố trí tốt, nữ chủ nhân lại chậm chạp không chịu chuyển vào ở với anh, anh chỉ có thể giống như oán phụ, tiếp tục vùi ở trong ổ chó nho nhỏ đang thuê kia.
Ô ô! Trên đời còn có người đàn ông nào thảm hại hơn anh sao? Có phụ nữ mà không cưới được, có nhà mà không thể ở......
Mang theo tâm tình mây đen giăng kín, u ám đến khủng khiếp về đến trong nhà, phòng ăn có ánh nến chập chờn nhàn nhạt làm anh kinh ngạc tìm kiếm, trong nhà có người sao?
“Hoan nghênh về nhà, thân ái.”
“Cái gì?” Anh sửng sốt, trong ánh nến, người đẹp mang theo nụ cười nhàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tinh-nhan-tim-kiem-tinh-yeu-dich-thuc/2737002/chuong-10-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.