Edit: Thanh Hưng
"Anh biết rõ Bái Bái chết đi, là đả kích rất lớn với em, nhưng người sống quan trọng hơn. Em có thể không để ý bất kỳ cái gì, nhưng những người quan tâm em phải làm sao bây giờ?" Anh cường thế xoay thân thể của cô lại, cưỡng bách lqd để cho trong mắt cô có hình bóng anh: "Em nhìn anh, suy nghĩ cho kỹ một chút, đã bao lâu em không làm cơm cho anh ăn? Đã bao lâu không ôm anh ngủ? Anh cũng vậy rất cần em, em tính toán không để ý đến sao? Em không thể đối với anh như vậy!"
Cô giống như không nghe được, cũng không cảm thấy bi thương của anh, dùng sức đẩy anh ra, giống như chim mẹ bảo vệ chim non kinh sợ, bảo vệ thú bông trong ngực thật chặt: "Anh tránh ra! Em muốn theo con gái của em, nó còn nhỏ như vậy, một mình bị ném ở địa phương đen sẫm âm thầm, em không tìm được nó, nó biết sợ, sẽ khóc đấy! Mỗi đêm mỗi đêm, em đều nằm mơ thấy nó, em muốn ôm ôm nó, tuy nhiên làm thế nào cũng không ôm được, nó nói nó lạnh quá, không tìm được đường trở về...... Anh biết loại cảm giác đó sao? Tay nhỏ bé của nó, chân nhỏ, đều là em cho nó, em thật cẩn thận, thật cẩn thận che chở nó từ lúc con nít đến ngày từng ngày lớn lên, sẽ chạy, sẽ nhảy, sẽ gọi mẹ, nhưng bây giờ, em chỉ có thể trơ mắt nhìn tay chân nhỏ bé của nó bị bóng tối cắn nuốt, nó một mực gọi mẹ, nhưng mà em không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tinh-nhan-tim-kiem-tinh-yeu-dich-thuc/2736999/chuong-9-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.