Edit: Thanh Hưng
Tới khi hoàn thành xong tất cả mọi chuyện, đang muốn ngồi xuống lấy hơi, chuông điện thoại vang lên, cô sợ đánh thức Phạm Hành Thư đang ngủ say, trước khi tiếng chuông thứ hai vang lên nhanh chóng bắt máy: “A lô?”
“......” Có lẽ là không chuẩn bị lại nghe được giọng nữ ngọt ngào mềm mại, bên kia sửng sốt mấy giây, không nói tiếp được.
“Anh tìm Phạm Hành Thư?”
“Ách, đúng. Cô ——”
“Trước mắt anh ấy đang ngã bệnh, không thích hợp bị quấy rầy, nếu như là có thể kéo dài, vậy miễn, cám ơn đã quan tâm; nếu như là chuyện rất quan trọng, xin để lại tên, cho dù tôi vẫn tương đối hi vọng tất cả chờ anh ấy khỏi bệnh lại nói.”
Đầu kia lại yên lặng ba giây, trầm thấp cười: “Không phải chuyện rất quan trọng, có thể kéo dài.”
“È hèm.” Vậy nên biết phải làm sao đi?
“Cám ơn cô ám hiệu, tôi hiểu rõ tôi nên thức thời cúp điện thoại, trước đó, có thể trả lời tôi mấy vấn đề hay không?”
“Mời nói.”
“Cô là —— Dương tiểu thư sao?”
“Gì? Làm sao anh biết?” Không thể nào? Anh sẽ nhắc tới cô với bạn bè? Vậy anh nói như thế nào? Một người phụ nữ rất có tâm cơ, oán trách mình bị đùa bỡn?
“Hành Thư là loại người rất ít nói, bởi vì quá yên tĩnh, không cẩn thận, rất dễ dàng bị lãng quên ở một góc, làm cho người ta quên sự hiện hữu của cậu ấy, nhưng mà, gần đây cậu ấy rõ ràng nói nhiều gấp đôi so với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tinh-nhan-tim-kiem-tinh-yeu-dich-thuc/2736969/chuong-3-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.