Edit: Thanh Hưng
Giống như trước kia, rời khỏi nơi làm việc, ý niệm đầu tiên, chính là tìm kiếm bóng dáng yên tĩnh chờ đợi kia.
Trải qua mấy ngày nay, cô đã thành thói quen người đầu tiên nhìn thấy sau khi tan việc chính là anh, bất cứ lúc nào chỗ nào, cho dù gió thổi mưa rơi, cho dù thời gian hoặc sớm hoặc muộn, không ngoài ý muốn, anh vẫn kiên nhẫn chờ nguyên tại chỗ.
Có lúc, nấu đến một bát canh giải rượu; có lúc mang tới bữa đêm cô thích ăn, lấp đầy dạ dày trống rỗng một đêm của cô, biết cô một đêm hoàn toàn không có cơ hội ăn vài miếng đồ ăn.
Tại loại địa phương này, hoàn toàn không có người quan tâm cô bụng rỗng uống rượu sẽ tổn thương thân thể, chỉ trừ anh ra, sẽ vì sức khỏe của cô mà lo lắng cau mày, sẽ lo lắng cô uống quá nhiều rượu không tốt cho thân thể......
Lời của anh không nhiều lắm, bình thường đều là bị cô chọc cho không nói ra nửa câu, nhưng mà, không cần phải nói cái gì, cô biết rõ, người đàn ông này thật tâm đối tốt với cô.
Anh sẽ thân thiết giúp cô chuẩn bị đồ ăn, bởi vì cô đùa giỡn mà đút cho cô; lúc cô uống quá nhiều mà nhức đầu sẽ giúp cô xoa bóp; sẽ giúp cô che ô không để cho cô dính đến một giọt nước mưa; lúc cô kêu chân đau sẽ cõng cô, sợ cô mệt mỏi...... Bất kể cô cố ý trêu như thế nào, vẫn là mỗi ngày trình diện, sau đó đưa cô về nhà.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tinh-nhan-tim-kiem-tinh-yeu-dich-thuc/2736967/chuong-3-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.