Edit: Thanh Hưng
Liếc Phạm Hành Thư ở bên cạnh cũng đang thở không ra hơi, tầm mắt dời xuống, không biết anh dắt tay của cô bao lâu, lúc này cầm rất chặt, năm ngón tay vững vàng cuốn lấy, một phút cũng không buông lỏng.
Ánh mắt cùng anh nhìn nhau, cô vô duyên vô cớ buồn cười. Vốn chỉ là cúi đầu nhẹ nhàng cười, về sau, càng không thể kiềm chế cất tiếng cười to, cười ngã vào trong ngực anh.
“Cô cười cái gì?”
“Tôi cười...... Cười chúng ta......” Cô thượng tức không tiếp được hạ tức*, thật vất vả ngưng cười, đôi tay ôm cổ anh, dịu dàng nói: “Chúng ta như vậy, giống tình lữ vong mệnh thiên nhai hay không?”
[i]*thượng tức không tiếp được hạ tức: mị cũng không hiểu edit ra sao, cầu giúp đỡ ^:)^ [/i]
Anh quay mặt, tầm mắt không biết nên đặt chỗ nào, không thể làm gì khác hơn là nhìn xuống đất: “Chúng ta cũng không phải là......”
“Không đúng? Vậy làm sao anh dẫn tôi chạy? Ném tôi cho bọn họ không phải là được rồi sao?”
“Như vậy sao được!” Anh kêu lên.
“Tại sao không được?”
“Bởi vì...... Bởi vì......” Anh lắp bắp, không đáp được.
“Bởi vì anh không bỏ được, có đúng hay không?” Ngón tay dài nhẹ vuốt gương mặt lại nổi lên ửng đỏ của anh. Da mặt người đàn ông này thật là mỏng không thể tưởng tượng được, tùy tiện trêu chọc hai cái lập tức đỏ mặt.
Phạm Hành Thư sặc một cái: “Cái đó, khụ khụ! Hân Nông......”
“Muốn nói cái gì? Nói đi!”
“Cô —— cô ——” Lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tinh-nhan-tim-kiem-tinh-yeu-dich-thuc/2736965/chuong-2-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.