Edit: Thanh Hưng
“Hi, trai đẹp, chờ ai à?” Một tay khoác lên vai anh, thái độ của cô gái đến gần mười phần khiêu khích.
Phạm Hành Thư quay đầu lại, cười ấm áp: “Đúng.”
“Kia, tôi có cái vinh hạnh này không, mời anh uống ly cà phê nha?”
“Không được.” Anh lắc đầu. “Bởi vì cô phải uống cái này.”
“Cái gì?” Cô sững sờ nhìn bình giữ nhiệt bị chuyển sang tay mình.
“Canh giải rượu.”
“Hôm nay tôi không uống quá nhiều.”
“Ấm dạ dày cũng tốt.” Anh mở nắp bình ra, giúp cô rót một ly.
“Sao lại tốt với tôi như vậy?” Đôi mắt quyến rũ cười như không cười liếc anh. “Thật sự có ý tứ với tôi à?”
Anh lại không nói gì mà chống đỡ.
“Nói đi, có phải yêu tôi không?” Theo thói quen khoác nhẹ vai anh, dựa sát vào da mặt mỏng không thể tưởng tượng nổi của anh, hơi thở như lan.
“Cô, cô trước uống xong lại nói ——” Cả người Phạm Hành Thư không được tự nhiên, muốn tránh lại sợ trọng tâm cô không thăng bằng, sẽ ngã nhào.
“Anh trả xong trước tôi sẽ uống.”
Anh thật sự nhận mệnh. Cô ngay cả uống canh cá cũng có thể đùa giỡn anh.
“Tôi, tôi không biết...... Cô đừng có luôn hỏi tôi vấn đề kỳ quái như thế!” Anh gãi gãi đầu, tay chân luống cuống.
Được rồi, tạm thời bỏ qua cho anh.
An phận uống xong một ly trà giải rượu, anh nháy mắt, bộ mặt mong đợi: “Uống ngon không? Đây là tôi hỏi Hành Vân, tôi chưa từng xuống bếp, cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tinh-nhan-tim-kiem-tinh-yeu-dich-thuc/2736963/chuong-2-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.