Ngay từ lúc ý thức bắt đầu hồi phục, giác quan của cơ thể đã trở nên tỉnh táo, anh biết chắc chắn là bây giờ bản thân mình dưới chăn không có một mảnh vải.
Không cần động não nhiều, toàn bộ trí nhớ về tối hôm qua đã hiện ra trong đầu anh.
Anh nhớ rằng tối hôm qua anh nói rất nhiều, mặc dù ý thức rất rõ ràng, nhưng miệng vẫn cứ không kiềm chế được nói liên tục, lại không nhớ nổi rốt cuộc mình đã nói những gì.
Tuy nhiên, anh vẫn nhớ anh đã về nhà như thế nào, nhớ ai đã làm bạn bên cạnh anh cả đêm, nhớ những gì anh đã làm, nhớ cả dáng người xinh đẹp mềm mại như nước của cô ——
Tất cả mọi thứ, anh đều nhớ rất rõ, nếu như thực sự muốn nói có gì khác so với bình thường thì chính là rượu đã cắn nuốt toàn bộ lý trí đạo đức của anh.
Đến bây giờ, đầu ngón tay giống như vẫn còn lưu lại cảm giác tinh tế của từ làn da của cô, cùng với hương vị ngọt ngào khi hôn cô. Anh gần như đã hôn mỗi một tấc da thịt của cô, cùng cô dây dưa cuồng nhiệt, xâm chiếm vào chỗ sâu nhất, bên tai là âm thanh cô rên rỉ thở dốc ——
Còn có một chuỗi ký ức, đủ làm cho anh xấu hổ đến mức muốn mất đi hình tượng......
Trời ạ! Anh che mặt lại, buồn phiền muốn đập đầu vào tường.
Bình thường loại việc này có đánh chết anh thì anh cũng không làm được!
Làm sao bây giờ? Anh làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tinh-nhan-tim-kiem-tinh-yeu-dich-thuc/2736962/chuong-2-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.