Khi tia sáng mặt trời đầu tiên xuyên thấu qua rèm cửa sổ rọi vào, Dương Hân Nông tỉnh giấc, tay phải chộp tới đồng hồ báo thức vừa nhìn ——
“Ai da, hỏng bét! Sao đồng hồ báo thức lại không vang? Trời đã sáng á..., Phạm Hành Thư, qua thời gian uống thuốc của anh rồi —— gì? Người đâu?”
Một cái đầu dò xét đi vào: “Không cần khẩn trương, tôi uống rồi. Cô muốn dậy ăn điểm tâm không?”
“Anh làm sao?” Cô xuống giường đi dép vào, tùy ý quấn tóc dài thành hai vòng, lấy cặp tóc kẹp lên, theo anh đi về phía bàn ăn.
“Ừ.” Anh đẩy bánh trứng bột tiêu trong mâm tới trước mặt cô, sắc mặt hơi khẽ biến thành ngượng ngùng: “Theo phương thức làm cô dạy, xem ra giống như không phải rất thành công, không giống cô làm ăn rất ngon.”
“Đối với thức ăn tôi không kén chọn, có thể ăn là tốt rồi.” Cô ăn hai cái —— ừ, có chút mằn mặn.
“Thật ra thì ăn không ngon, có đúng hay không?”
Cô thờ ơ cười cười, tiếp tục ăn: “Đã ngon hơn nhiều so với trong tưởng tượng của tôi. Nếu là lần thứ nhất làm ăn quá ngon, lần sau cũng không có không gian tiến bộ.”
Phạm Hành Thư cảm động cười với cô.
Mấy sợi tóc không có kẹp tốt tự nhiên rũ xuống, tự thành phong tình.
Cô giống như bất kể khi nào chỗ nào, cũng có thể đẹp tới mức làm thanhhuung cho người ta không thể dời mắt, coi như là mới vừa tỉnh ngủ thì cũng có kiều thái lười biếng quyến rũ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/le-tinh-nhan-tim-kiem-tinh-yeu-dich-thuc/2736972/chuong-3-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.