Buổi sáng lúc rạng đông, lão bản liền tỉnh lại đi ra ngoài lều chạy bộ, tôi như cũ ngủ đến mơ mơ màng màng, chỉ cảm thấy y ở bên gò má hôn một cái, cũng không sảo tôi, liền nhanh chóng đi ra ngoài. Chạy bộ là thói quen mỗi ngày của y, khi ở nhà y cũng sẽ nhân lúc tôi đi học, đến một cái CLB tập thể hình nào đó vận động thân thể, rèn luyện bắp thịt, cách một hoặc hai ngày y sẽ đến trường bắn bí mật nào đó ở vùng ngoại ô luyện cái kỹ thuật bắn dã chiến gì đấy.
Ngày thường tôi đã hay dậy trễ, sáng sớm đã không muốn đứng dậy lại còn thích nằm ỳ trên giường, hơn nữa tối hôm qua còn bị người yêu bắt vận động hơn một giờ liền, mệt mỏi quá đỗi rồi, hại tôi ngủ thẳng đến khi phụ cận có người dùng loa phóng ra cái loại âm nhạc ầm ĩ đang thịnh hành, lúc ấy tôi mới bất đắc dĩ thức dậy.
Bắt lấy khăn đi rửa mặt, sau khi trở về liền trông thấy lão bản nằm ở trên võng xem báo, bên cạnh chiếc bàn nhỏ có để bảy cái túi plastic nhỏ, lục rồi lại lọi, tìm được sandwich, một bình cà phê, trà sữa, tôi kinh ngạc hỏi: “A, nơi này có cửa hàng? Anh đi mua?”
Lão bản đem tờ báo dời đi, khó được du nhàn lười nhác, xem xét tôi cười nói: “Có hai cái người hầu miễn phí để làm chi? Buổi sáng là anh kêu hai người kia lái xe đi đến cửa hàng phía trước mua trở về đấy.”
Tôi lục soát lại ký
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ban/2283778/quyen-2-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.