Gác qua một bên sự sợ hãi vừa rồi, tôi hỗ trợ tiếp nhận vài cái túi giấy trong tay lão bản, hai người hướng bãi đỗ xe phụ cận mà đi. Hôm nay chơi cả ngày, thực mệt mỏi, hơn nữa còn gặp phải ánh mắt biến thái làm cho cả người tôi phát run, tôi thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, nhịn không được tăng nhanh cước bộ, đi vào bãi đỗ xe, tìm kiếm chiếc xe hắc sắc của lão bản.
Tìm được rồi, lẻ loi dựng ở một góc ngoài rìa; đây là thói quen xấu của lão bản, mỗi lần đỗ xe đều ưa thích dựng ở góc tối hẻo lánh, mà ngay cả khi cùng ăn cơm, cũng nhất định đi đến vị trí vừa tối vừa có thể thấy rõ toàn trường cùng cửa ra vào mới chịu ngồi xuống.
Tôi? Bản thân tôi sẽ không nhiều ý kiến như vậy, có chỗ thì ngồi an vị, có ăn thì liền ăn, trên cơ bản là người rất dễ trông nom.
Cuối cùng đi đến trước xe, đang cao hứng muốn thở ra một hơi, lão bản đột nhiên khẩu khí khác thường nói: “Thụy thụy, trốn ở sau lưng anh đừng nhúc nhích!”
Vẫn còn chưa rõ ràng lắm y rốt cuộc là nói cái gì, lão bản đã đem một phần bữa tối trên tay y hướng trên người tôi đưa qua, người lại đột nhiên như là báo săn trên thảo nguyên kiếm ăn nhanh chóng thoát ra, lúc này tôi thấy có bốn nhân ảnh phân theo bốn góc hướng về phía y đi tới.
Bốn người kia mặc hắc y, dựa vào sự yểm trợ của bóng đêm mà trốn ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ban/2283781/quyen-2-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.