Vượt qua sân cắm trại, ở giữa những lùm cây cùng bãi biển, không biết là doanh nghiệp tư nhân hay là quản lý vườn quốc gia Khẩn Đinh đã dùng 20 tấm ván gỗ ghép lại thành mấy bậc thang, thuận theo đi xuống liền trực tiếp đi thẳng tới một mảnh bãi biển Bạch Sa Loan hẹp dài trắng noãn.
Khẩn Đinh nổi tiếng có bãi biển Nam Loan, Đại Loan cùng Tiểu Loan, là du khách thì phần lớn đều sẽ đi qua địa phương này, thế nhưng lão bản lại lựa chọn cắm trại tại Bạch Sa Loan, nổi tiếng nhưng lại ít người đi, không được khai phá nhiều, không phải ngày nghỉ thì sẽ càng yên tĩnh tao nhã hơn nữa, có thể xem như là địa điểm lý tưởng để hưởng thụ thế giới yên tĩnh.
Hiện tại, ước chừng là chín giờ tối, buổi tối thứ sáu, du khách vào Khẩn Đinh đi nghỉ ngắm cảnh còn chưa nhiều, lão bản dắt tay tôi nhàn tản tiêu sái ở trên bãi biển đầy cát trắng nhặt vỏ sò, chân trần giẫm lên những viên sỏi trong suốt sáng ngời từng khối đều đặn, gió đêm chầm chậm lướt qua, tôi nhớ lại chuyện phát sinh trên người mình trong tháng này, phảng phất như một giấc mộng.
Lão bản đã lâu không giống như vậy thảnh thơi dắt tôi đi bộ rồi, hiện tại tay tôi nằm trong đôi tay ấm của y, trong lòng cũng ấm áp dễ chịu hơn; hơn nữa bây giờ là ban đêm, bốn phía không người, hai chúng tôi mới có thể lộ liễu đi từ từ như vậy, có danh, hay không danh, thì đã làm sao?
Bờ biển dài chừng 500 mét, mới đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ban/102206/quyen-2-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.