Từ bé tôi đã là một người dễ mềm lòng, nếu có người cầu xin tôi chuyện gì, lần đầu tiên có thể sẽ cự tuyệt, thế nhưng chỉ cần đối phương nói cầu xin nhiều hơn hai lần, tôi đại khái đều sẽ đáp ứng; bằng hữu cũng biết cái nhược điểm này của tôi, hiện tại David cũng dùng tới một chiêu đau khổ cầu xin này, muốn tôi cấp lão bản quán* chút mê thang*.
quán: đút, rót…
mê thang: canh mê, mê trong đây là mê hoặc.
Thật sự là, làm nũng quán mê thang không phải là chuyện quá dễ dàng sao? Nhưng tôi cùng lão bản nguyên bản vô cùng cao hứng đến cắm trại, bồi dưỡng tình cảm, lại bị David anh phá hư bầu không khí, như vậy còn không biết xấu hổ muốn tôi giúp anh ở trước mặt y nói tốt? Cũng không tránh khỏi quá đề cao tôi rồi.
Quên đi, giúp hắn lần này, không chừng ngày nào đó có thể đòi lại nhân tình này; huống hồ nhược điểm của Đại Nhất còn nằm trong tay hắn, vì hạnh phúc của người anh em duy nhất, tôi thấy hy sinh nhan sắc một lần cũng tốt.
Cầm lấy một xâu thịt nướng màu sắc cùng hương vị thượng đẳng đưa cho người yêu, tôi cười mỉm nói: “Lão bản, hôm nay anh tối vất vả rồi, vừa lái xe vừa vội vàng chuẩn bị bữa ăn, đợi lát nữa em giúp anh xoa bóp bả vai, an ủi những lao khổ mệt nhọc của anh, có được hay không?”
Lão bản tiếp nhận xâu thịt kia, tâm tình tựa hồ dịu đi nhiều rồi, thuận miệng hỏi: “Thụy thụy, em biết xoa bóp sao?”
Thành thật mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ban/102205/quyen-2-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.