Buổi chiều lão bản muốn tôi nghỉ học, nói là lo lắng James sẽ ở nơi y nhìn không thấy đối tôi bất lợi, muốn tôi bồi y ở nhà chờ David thu thập tin tức.
Nghĩ đến cuối tuần sẽ có kỳ thi, vốn định dùng thời gian lúc này học bài, nhưng tâm phiền ý loạn, lời trên sách đọc mãi cũng không vào đầu, thở dài một tiếng, tôi đóng lại bài giảng trên lớp, thong thả đi đến phòng khách tìm lão bản.
Y đang lẳng lặng ngồi ở ghế sô pha, trong tay bưng một ly gì đó dày nhiệt khí, phòng khách tối tăm một phần do ánh sáng chiếu vào bị rèm cửa ngăn lại, y ngay tại trong không gian kỳ huyễn như vậy trầm tư, chuyên chú như thế, nhượng đôi mắt tĩnh mịch như nước trở thành một con báo chờ đợi con mồi.
Tôi đoạt lấy cái ly trên tay y uống một ngụm: “Ác, là cà phê đen…” Lè lưỡi, tôi chán ghét đem ly trả lại cho y.
Lão bản phục hồi tinh thần lại: “Không thích cà phê đen? Anh làm lại ly khác cho em, hơn nữa cho thêm ít đường.”
Đem tấm dựa hướng về phía y, tôi nhắm mắt lại nói: “Hiện tại không muốn uống, hảo phiền a, sách đều đọc không được…”
“Đi hóng biển một chút hay không?” Lão bản bàn tay to sủng nịch xoát tóc tôi: “Thoáng cái phát sinh nhiều chuyện, khiến ngươi tâm tư rối loạn rồi ── chúng ta đến bên ngoài thay đổi tâm tình cũng tốt.”
Lấy ra chìa khoá xe, đợi lão bản ta mặc hảo áo khoác rồi mới lên xe, hướng đường cao tốc đi tới bờ biển lần trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ban/102198/quyen-1-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.