Ngày thường vừa ngã xuống giường là tôi lập tức ngủ, nhưng trong phòng David tôi lại mất ngủ hai đêm liên tiếp.
Ngày thứ hai tôi thức dậy sớm, ngay cả bực bội ngày thường nên có khi rời giường cũng không phát tác, chỉ nhớ rõ lão bản nói qua sau hai ngày thì sẽ đem sự tình giải quyết ổn thỏa, rồi mới tới đón mình về.
“Nhìn đi a, đều nhanh biến thành hòn vọng phu a!” Thấy tôi vẫn luôn đứng trước cửa sổ nhìn chòng chọc mảnh đất trống ngoài cửa, David nhịn không được lên tiếng giễu cợt.
“Y…Chút tin tức cũng không có, tôi không yên tâm…”
Chắc là tôi mang nhãn thần ai oán đáng thương đã làm cảm động David rồi, hắn lấy ra máy tính xách tay đắt tiền, dường như xin khoan dung nói: “Coi như tôi sợ cậu rồi, phục vụ cậu miễn phí một lần vậy! Ai kêu tôi cùng Vincent là hảo bằng hữu nhận thức đã ngoài mười năm chứ?”
Nhẹ nhàng linh hoạt như bay đánh bàn phím, hắn không nói một câu chuyên tâm tìm kiếm thông tin trên mạng lưới không lớn không nhỏ kia, lại cùng mấy người thân phận bí ẩn trên mạng trao đổi, mới đóng lại máy tính, tháo xuống kính mắt viền vàng, nhắm mắt tiêu hóa toàn bộ tin tức vừa nhận.
Tôi tại một bên chờ vội muốn chết, muốn hỏi lại sợ mở miệng sẽ ầm ĩ nhiễu đến hắn, nghe tiếng đồng hồ trên tường tích táp trôi qua, cuối cùng đã cảm thụ được cái gì gọi là một giây tựa như một năm. Tại lúc tôi dùng hết một giọt kiên nhẫn sau cùng, David cuối cùng cũng mở mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ban/102199/quyen-1-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.