Xem như là đã tìm được một người yêu vô cùng tốt, cũng xem như là bản thân cũng không mong y có ý nghĩ muốn ly khai mình, ngày thứ hai tôi vẫn phải quay về trường đi học. Chú ý đến cơ thể của tôi còn đau nhức không chịu nổi, mặc dù lộ trình không xa, lão bản vẫn kiên trì lái xe đưa đến cổng trường, định tốt sau giờ tan học gặp mặt, mới lưu luyến không rời ly khai.
Tôi cảm thấy rất hạnh phúc, giống như trong lòng từ trước tới nay có một vị trí trống rỗng mà lại không thể dùng bất luận cái gì nhét vào, nhưng lại tại trong phút chốc được lấp đầy bởi tình cảm ấm áp dạt dào, hạnh phúc nhân sinh của ta trọn vẹn rồi, cho dù ý thức được từ nay về sau phần tình cảm này chỉ có thể giấu trong bóng tối, vô pháp nói ra trước mặt người nhà cùng bằng hữu, tôi cũng nhận thức rồi, thế sự bao giờ cũng không thập toàn thập mỹ được!
Kéo lê thân thể mệt mỏi đi vào phòng học, mới vừa ngồi vào chỗ của mình Đại Nhất tên kia đã tới rồi: “Thạch Thụy, hai ngày này điện thoại tìm cậu đều tìm không được, đi về nhà sao?”
Tôi mặt đỏ lên: “Điện thoại di động? Chắc hết pin rồi…Cậu tìm tôi làm gì?” Hai ngày này đều oa tại nhà lão bản cùng y một tấc cũng không rời, còn quản cái gì điện thoại di động?
Đại Nhất tựa như đạt được kết quả tốt nói: “Khảo giữa kỳ vào cuối tuần này cậu không quên chứ? Cho tôi mượn vở ghi chép chút!”
Lại nữa rồi cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ban/102197/quyen-1-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.