Từ Hải cùng Tần Kiến hai người là bạn học cấp ba, tốt nghiệp xong liền cùng nhau phấn đấu xây dựng sự nghiệp. Tần Kiến có thể nói là con người xốc nổi, Từ Hải lại có tính cách chất phác thành thật. Khi Từ Hải sinh ý còn chưa phát triển, Tần Kiến đã thành đại lão bản, Từ Hải cẩn cẩn trọng trọng khởi đầu từ việc trông coi một cửa hàng nhỏ, như quả cầu tuyết lớn dần lớn dần, từ từ mở rộng kinh doanh. Tần Kiến do lừa đảo mà phải ngồi tù ba năm, khi ra tù đã không còn gì cả, Từ Hải thấy hắn đáng thương liền nhượng cho hắn một phần vật liệu đèn đóm để xây dựng lại sự nghiệp.
Từ Vị đối với Tần Kiến có ấn tượng đặc biệt sâu đậm, người chú này thường thường đến nhà cậu ăn cơm uống rượu, thời điểm về còn tiện tay lấy thuốc lá trong ngăn kéo đi.
"Ba con trước kia đầu tư gặp bất lợi, nợ rất nhiều tiền." Trần Linh nắm chặt ga giường, bọn họ đã rất tín nhiệm Tần Kiến, "Lão Tần nói hắn có thể tìm người giúp nhà chúng ta giải quyết khoản nợ này, bất quá ba con trên danh nghĩa không có thứ gì đáng giá, liền đem cửa hàng đổi người đứng tên sang Tần Kiến."
Từ Vị há miệng, trong lúc nhất thời không biết lấy từ gì để hình dung sự ngốc nghếch của ba mẹ.
"Hắn còn sợ bọn ta không tin, trước tiên đưa cho bọn ta 10 vạn đồng."
"Ba mẹ liền nhận mười vạn?"
"Không có, làm sao có thể nhận tiền của hắn?"
"Vậy làm sao ký thỏa thuận?"
"Thời điểm ký
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ban-va-tieu-cho-san/1356911/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.