🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Diệp Minh Nhi ở chơi thêm một lúc rồi cũng từ biệt ra về. Khi chỉ còn lại một mình, cô mới có thể tập trung suy nghĩ những chuyện tiếp theo của cuộc đời mình.

Những ngày qua, cô luôn chìm đắm trong đau khổ mà không hay biết rằng, bản thân đang làm những người mình yêu thương nhất phải lo lắng.

Cô không phủ nhận những điều mà Diệp Minh Nhi nói, câu nào cũng đúng. Nếu còn ở lại trong căn nhà chứa đầy ắp những kỷ niệm, mang theo những hoài niệm về năm tháng, chắc chắn, cô sẽ chẳng bao giờ buông bỏ được.

Cũng tốt, nếu đã muốn quên đi thì hãy dứt khoát một lần.

Cô biết, chẳng có gì là mãi mãi, kể cả những nổi đau. Chỉ là cô cần phải mất bao nhiêu thời gian để cất gọn nó vào một góc khuất của trái tim.

Chỉ có khi tim không còn thổn thức, nỗi đau không còn ai khơi lại, thì những hình ảnh kia, mới chỉ còn là quá khứ được.

Cô lên phòng mình, thu dọn những đồ đạc cần thiết cất vào trong va ly. Hành lý của cô không nhiều, vì về vội nên đều để lại bên căn nhà Mỹ. Thế mà lại hay, không cần phải tay xách nách mang quá cồng kềnh và mất nhiều thời gian thu dọn.

Bảy giờ tối, chú của cô Đoạn Thành Vinh mới từ công ty trở về. Từ ngày ba mẹ cô mất, mọi công việc trong công ty đều do ông chủ trì. Tuy là vẫn chưa ngồi được lên chiếc ghế tổng giám đốc, nhưng chỉ khác mỗi cách xưng hô, còn mọi chuyện coi như đã rồi.

Bữa cơm tối đầy

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ba-nu-cuong-cua-tong-tai/994886/chuong-6.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Lão Bà Nữ Cường Của Tổng Tài
Chương 6: Rời đi cũng là cách trốn chạy thực tại
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.