Những tháng ngày tiếp theo của Đoạn Thanh Vy khi rời khỏi nước S đến nước Mỹ xa xôi học tập cũng chẳng dễ dàng gì.
Với một người ngoài cuộc, đó có lẽ đơn thuần chỉ là sự cố gắng của một cô gái trẻ khi nhìn từ bên ngoài nhìn vào. Nhưng với một người đã trải qua tất thảy mọi việc như cô mới biết, cô chính là đang mượn việc học hành để trốn tránh thực tại.
Bất chấp ngày đêm, chỉ khi đôi mắt đã trĩu xuống vì mệt mỏi, cô mới đành lòng đi ngủ. Cô không cho phép mình có thời gian rảnh rỗi, bởi rãnh rỗi sẽ đi liền với nghĩ vẩn vơ. Mà cái nghĩ vẩn vơ này có thể đánh gục mọi sự nỗ lực cứ cô bất cứ lúc nào.
Đã qua hai mùa cây rụng, rồi lại thay lá, đất trời cũng chẳng có gì khác biệt, xuân hạ, thu, đông vẫn rõ rệt đến thế, chỉ có con người là khác đi nhiều.
Thời gian hai năm gồng sức với mọi việc, đã biến Đoạn Thanh Vy từ cô gái trẻ trung yêu đời năm nào thành một con người hoàn toàn khác. Vẫn trẻ trung đấy, mỗi tội cô trầm lặng hơn nhiều. Không còn cái dáng vẻ hồn nhiên và lòng tin người vô điều kiện năm nào, thay vào đó là sự chững chạc và nét lạnh lùng trong đôi mắt.
Hai năm trước, cô quyết định rời đi, không phải chỉ đơn giản bản thân nghĩ thông suốt, mà quan trọng hơn, cô phát hiện ra một sự thật kinh hoàng. Có đến chết cô cũng không ngờ nổi.
Vào buổi tối, trước ngày Diệp Minh Nhi khuyên cô rời đi, nửa đêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lao-ba-nu-cuong-cua-tong-tai/994887/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.