Phương Tùng cái tên này đè người ta xong còn ngủ nhiều hơn người bị đè, lúc mở mắt ra thì mặt trời đã lên đỉnh đầu, kim đồng hồ chỉ 11h30.
Rửa mặt, đánh răng, lụm áo ba lỗ và quần đùi dưới đất lên mặc vào, bước tới bàn trà tìm đồ, nhưng lại không thấy.
Máy hút khói vang lên tiếng hút vù vù trong bếp, người giúp việc không đến làm việc vào cuối tuần, vậy chỉ có thể là Phương Tĩnh Nghiêu.
“Tĩnh Nghiêu!” Phương Tùng hắng giọng gọi: “Cái hộp để trên bàn trà của em đâu?”
Trả lời cậu chỉ có tiếng ting ting của lò vi sóng.
Người già hay bị lãng tai. Phương Tùng thở dài, đi tới máy lọc nước, bấm nút lấy nước lạnh uống.
Một tiếng “xèo” vang lên, món thịt gì đó đang được nấu trên chảo dầu, mùi thơm xộc vào mũi cậu, là thịt thỏ.
Thịt thỏ!
Mắt Phương Tùng sáng rỡ, ba bước chạy thành hai bước, vèo một cái đã vọt đến phòng bếp. Phương Tĩnh Nghiêu mặc một bộ quần áo ở nhà đơn giản, áo thun chữ T rộng rãi, quần đùi màu xanh, mang tạp dề, đang bỏ hành vào chảo. Phương Tùng chạy đến, từ sau lưng ôm lấy hắn. Phương Tĩnh Nghiêu không thèm để ý đến, cầm xẻng đảo đồ ăn trong chảo.
Trên thớt gỗ còn có thịt dê chưa nấu, mùi tanh nồng, Phương Tùng sáp lại hít hà, mặt mày hớn hở, vui đến mức ngân nga một bài hát.
Cuối cùng cả nồi thịt dê đều cho sói ăn hết, Phương Tĩnh Nghiêu chỉ ăn được một miếng. Thịt thỏ bỏ hơi nhiều ớt, Phương Tùng chỉ ăn một nửa, miệng đã bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-tam-cau-hanh/1801742/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.