Dạo gần đây Phương Tùng cũng có đôi điều buồn lo.
Phương Tĩnh Nghiêu ăn không ngon ngủ không yên, rất hay thả hồn trôi đi đâu đó. Có khi hai người đang nói chuyện, bỗng nhiên Phương Tĩnh Nghiêu lại ngẩn người nhìn chằm chằm cái bật lửa. Lại có lúc cả hai đi cách nhau có mấy bước chân mà Phương Tùng phải gọi mấy lần hắn mới nghe. Hồi xưa trong viện nghiên cứu có một ông lão, già rồi nên bị Alzheimer [1], nhìn cũng giống vậy lắm.
Làm Phương Tùng lo lắng tới mất ngủ luôn. Phương Tĩnh Nghiêu mới có ba mươi mấy tuổi, nếu mà bị Alzheimer thật thì phải làm sao bây giờ.
Vậy thì mình phải kiếm tiền nuôi anh ấy thôi.
Thật ra Phương Tùng không hề muốn đi làm, cậu chỉ muốn ở nhà săn sóc một mình Phương Tĩnh Nghiêu.
Nghĩ tới nghĩ lui, Phương Tùng càng thấy mệt mỏi. Chán quá nên ra ngoài chơi một chút, thăm thú thế giới xung quanh. Dù sao thế giới này lớn như vậy, cứ loanh quanh làm con sói trong nhà, vậy thì chẳng bằng một con chó, Phương Tĩnh Duy đã từng dạy cậu như thế.
Cho nên sói quyết định ra ngoài dạo chơi.
Cậu không dám đi xa, dù sao trong nhà cũng còn người già cần chăm sóc. Vậy nên sói ta mang theo cái balo mà lần trước trốn đi, nhét vào nào là bình nước, đồ ăn vặt, quạt điện cầm tay. Đội một cái mũ lưỡi trai, cứ thế lên đường.
Vì sợ nóng nên cậu chàng vào siêu thị lượn lờ, chỉ nhìn chứ không mua gì. Phương Tĩnh Nghiêu có đưa cho thẻ ngân hàng và ít tiền lẻ, cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-tam-cau-hanh/1801741/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.