Tình trạng sức khỏe của Phương Tùng dần chuyển biến tốt hơn. Đã ba ngày rồi Phương Tĩnh Nghiêu không đến công ty, vẫn ở bên cạnh cậu, để tâm trạng cậu trở nên tốt hơn. Là người nhạy cảm quá, nhiều khi cũng không tốt, biết đâu mình đang lo bò trắng răng. Hôm đó sau khi khóc trong phòng tắm xong, đến lúc ăn tối cậu lại vui vẻ như thường. Phương Tĩnh Nghiêu có kinh nghiệm trong lĩnh vực nghiên cứu tâm lý con người. Hắn lo là khi cậu bỗng dưng phục hồi trí nhớ, buộc phải chấp nhận sự thật đau lòng như vậy, có khi nào sẽ sinh ra ảo giác nghi ngờ cuộc sống hiện tại, nghĩ là mình đã chết rồi, rồi dần tạo thành bệnh tâm lý.
Sự thật chứng minh, tâm lý học con người không áp dụng được với sói.
“Bé thỏ con ngoan ngoãn
Mở cửa mở cửa ra
Mau mở cửa ra nào
Để mình vào xem chơi…
Không được vào là không được vào
Mẹ mình chưa về đâu…” [1]
Bên ngoài cửa chính của tầng trệt, trong trung tâm mua sắm.
Nắng gắt trên đỉnh đầu.
Phương Tĩnh Nghiêu vừa nghe một cuộc điện thoại công việc, lúc quay lại thì người cao hơn mét tám đi cùng đã biến mất. Phương Tùng không có điện thoại, Phương Tĩnh Nghiêu tìm từ lầu sáu xuống lầu một, quầy trang điểm của nữ cũng tìm qua. Càng tìm càng thấy lo lắng, nên dù trong trung tâm mua sắm đang mở máy lạnh phà phà, thì hắn vẫn lo đến mức đổ mồ hôi lạnh.
Cuối cùng thì bắt được ở đây.
Cơ thể của Phương Tùng đã trở lại bình thường từ tuần trước. Bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-tam-cau-hanh/1801740/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.