Do cạnh tranh giữa các game mới ra mắt, dạo này công ty hoạt động không tốt lắm. Mỗi ngày Phương Tĩnh Nghiêu đều tăng ca, bàn bạc phương hướng phát triển với các agency, họp hành liên tục, thời gian còn lại phải ra ngoài xã giao với đối tác. Hơn nửa tháng bận rộn, mới nhớ ra lâu rồi không quan tâm đến Phương Tùng. Theo kinh nghiệm lúc trước, mông sói cũng vểnh cao lắm rồi. Phương Tĩnh Nghiêu biết mình đuối lý, nhận ra sai sót của bản thân, hôm sau tan tầm mua thịt dê đem về, không ngờ lại xôi hỏng bỏng không.
Có một tờ giấy nằm trên bàn trà, viết là qua nhà Phương Tĩnh Duy chơi với Tranh Tranh đây. Dù rằng cậu đã ngoan ngoãn dùng điện thoại di động, nhưng Phương Tùng vẫn không quen nhắn tin, vẫn cứ thích để lại mấy tờ giấy nhắn nho nhỏ.
Mấy ngày nữa phải đi công tác xa dự một cuộc họp, cũng nhân dịp kí một cái hợp đồng.
Phương Tĩnh Duy gọi điện thoại đến.
“Một tuần cũng hơi lâu đấy. Anh để Phương Tùng ở đây cũng được, Tranh Tranh rất thích cậu ấy, mà cậu ấy cũng có người chơi cùng.”
Ở trong nhà mấy ngày liên tục, chắc sẽ biến về dạng sói. Phương Tĩnh Nghiêu cảm thấy con sói này đã bị hắn nuôi đến hư rồi, ăn đồ ăn chó vài ngày thì sẽ không vui. Giờ hóa thành sói ở nhà Phương Tĩnh Duy mấy ngày, con sói này chịu mới lạ.
Thật ra trước đây Phương Tĩnh Nghiêu cũng từng đi công tác nhiều lần, nhưng thường chỉ hai ba ngày, tận một tuần thì rất hiếm khi có. Phương Tùng thường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-tam-cau-hanh/1801743/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.