Trần Vưu An vừa mới hỏi xong, chuông tan học liền vang lên.
Nguyễn Túc đứng dậy, đi đến chỗ giảng viên, giảng viên cũng biết chuyện xảy ra lúc nãy không lâu, không nói gì, trực tiếp giải quyết cho cô, còn dặn dò cô mấy câu, bảo cô đừng để chuyện này trong lòng.
Giảng viên vừa đi khỏi, Trần Vưu An đã tiến đến gần, còn là dáng vẻ vênh váo hung hăng: “Đi thôi, đi ăn cơm.”
Nguyễn Túc lắc đầu: “Cậu tự đi ăn đi, tôi có hẹn với người khác rồi.”
Trần Vưu An: “…”
Cô gái thấy sắc quên bạn.
Nguyễn Túc ôm sách, ra khỏi phòng học, trên đoạn đường đi ra cồng trường, cô vẫn luôn có hơi mất tập trung, đang suy nghĩ những lời Trần Vưu An nói với cô khi nãy.
Cô muốn giúp Thẩm Nhiên, nhưng không biết nên đề cập thế nào, cũng không muốn vạch lại những vết sẹo kia của anh một lần nữa.
Nguyễn Túc thở dài một hơi, lúc đang suy nghĩ say sưa, tự dưng đầu lại bịch một cái, đụng phải thứ gì đó.
Giọng người con trai trầm thấp lộ ra ý cười vang lên trên đỉnh đầu: “Cô bạn nhỏ, trước mặt không có đường đi.”
Nguyễn Túc ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Nhiên đứng trước mặt, sau lưng anh, đúng là có một bức tường.
Môi của cô gái nhỏ không kiềm được mà cong lên, đôi mắt cong thành hình lưỡi liềm: “Anh đến đây lúc nào thế ạ, đợi lâu rồi ạ?”
“Mới tới thôi.” Thẩm Nhiên đón lấy sách trong tay cô: “Đến nhà ăn hay ăn bên ngoài?”
Nguyễn Túc suy nghĩ một chút: “Bên ngoài đi ạ.”
Nhà ăn lúc này rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-nghe-nhip-tim-anh/454091/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.