Sau khi Thái tử tỏ thái độ rõ ràng, một số triều thần vẫn đang xem xét tình hình cũng lập tức khom lưng như gió thổi qua đồng lúa, mồm năm miệng mười kêu lên hai chữ "tán thành".
Ngay cả Dực vương và Hoài vương, sau một lát do dự cũng nhỏ giọng nói gì đó rồi đứng vào đội ngũ can gián dưới bậc.
Trong điện bây giờ chỉ còn lại một vị khách khanh Đại Lương vẫn đứng yên tại chỗ, dùng ánh mắt lạnh như băng tuyết quan sát tất cả.
Nếu chỉ là quần thần gây rối thì Hoàng đế Đại Lương còn có mấy phần tin tưởng có thể áp đảo được bọn họ, nhưng lúc này đối mặt với ánh mắt hừng hực của Tiêu Cảnh Diễm, ông ta bắt đầu bối rối trong lòng.
Bởi vì ông ta hiểu tình cảm của đứa con trai này đối với Kỳ vương và nhà họ Lâm. Trước đây, trong tình huống tuyệt đối bất lợi, hắn còn ra sức tranh cãi bất chấp được mất. Bây giờ bằng chứng xác thực đã xuất hiện, Tiêu Cảnh Diễm đương nhiên không chịu từ bó ý đồ.
Không ép được đứa con trai này thì sẽ không ổn định được cực diện hỗn loạn trước mắt. Nhưng Hoàng đế Đại Lương suy tính lại một hồi, đột nhiên phát hiện bây giờ trong tay ông ta không có thứ gì đủ trọng lượng để chèn ép một thái tử nhiếp chính có thành tích chính trị hiển hách nữa.
Đối với vị Hoàng đế già bạc bẽo, vô tình, sự trưởng thành vượt qua dự tính của Tiêu Cảnh Diễm còn khiến ông ta cảm thấy chấn động và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886506/quyen-3-chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.