Gần mười vị trọng thần cũng lần lượt quỳ xuống khuyên can, ngay cả mấy võ thần cũng thuận thế nói: "Không thể, không thể."
Tiêu Cảnh Diễm thở dài một tiếng, nói: "Ý các khanh đương nhiên ta hiểu, nhưng da không còn thì lông bám vào đâu? Sinh tử tồn vong của Đại Lương há không quan trọng hơn an nguy của một mình ta?"
Dù như thế nhưng không ai dám nói lúc này hắn xuất chinh sẽ gây ra những biến số thế nào cho cục diện triều đình. Đám trọng thần tâm phúc cuống lên, nhưng bây giờ quả thật không có mấy người triều đình có thể phái đi đánh giặc, huống chi cục diện giờ đây không phải chỉ là một cuộc chiến nhỏ, không phải tạm thời đề bạt mấy tướng sĩ trung tầng là có thể khống chế được cục diện, mà đây là nguy cơ lớn nhất của Đại Lương trong vòng mười mấy năm qua, thật không dễ dàng tìm được người nào thay thế Tiêu Cảnh Diễm trong một giờ nửa khắc.
"Đúng rồi, điện hạ." Sau khi vắt hết óc, Thái Thuyên đột nhiên nảy ra một ý. "Mấy tướng quân Xích Diễm cũ đã phục chức có thể được trọng dụng, tuy... vừa lật án đã phái ra chiến trường thì hơi... nhưng xã tắc lâm nguy, bọn họ cũng có trách nhiệm bảo vệ..."
Tướng Xích Diễm cũ cũng đồng nghĩa với binh chế và phương châm dùng quân của thời đại Kỳ vương, nếu là lúc khác thì đám võ thần nhất định sẽ tìm mọi cách cản trở địa vị của những người này được nâng cao, nhưng bây giờ là thời chiến, khói lửa đã gần, lâm nguy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886507/quyen-3-chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.