Sau khi trở lại Tô trạch, Mai Trường Tô cảm thấy có chút mệt mỏi, đang định bám vào người Phi Lưu đi đến giường nằm một lát. Lúc này có tiếng gõ cửa phòng rồi Lận Thần nghênh ngang đi vào, trên mặt mang nụ cười thần bí, dương dương tự đắc, nói: "Có một tin tốt, ngươi có muốn đoán thử không?"
Hắn không hỏi người ta có muốn nghe hay không mà lại hỏi có muốn đoán hay không, vừa nghe đã biết lúc này hắn lại đang buồn chán, không có việc gì làm.
Mai Trường Tô mặc kệ hắn, nhắm mắt lại nằm xuống giường.
"Đoán đi, đoán đi." Lận Thần chạy tới kéo chàng ngồi dậỵ. "Ta phát hiện dạo nàỵ vận may của ngươi rất tốt, có thể nói là cầu được ước thấy. Đối với ngươi, tin tốt này tuyệt đối là thêu hoa trên gấm, ta cho ngươi đoán ba lần!"
Mai Trường Tô yên lặng nhìn đôi mắt tràn ngập ý cười của hắn, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, thất thanh nói: "Ngươi bắt được Hạ Giang rồi à?"
Lận Thần nghiêm mặt, nói bằng giọng cực kì bất mãn: “Chẳng phải ta cho ngươi đoán ba lần sao?"
Phi Lưu ở bên cạnh mừng rỡ nói: "Một lần!"
Lận Thần với tay véo má hắn. "Là Tô ca ca của ngươi một lần đoán trúng ngay chứ có phải đồ đần nhà ngươi đoán trúng đâu, ngươi đắc ý cái gì?"
"Ngươi đừng bắt nạt Phi Lưu nữa." Mai Trường Tô kéo cánh tay hắn. "Nói xem nào, làm sao bắt được? Bây giờ hắn ở đâu?"
Lận Thần xòe một bàn tay ra, lắc lư trước mặt Mai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886505/quyen-3-chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.