Một chút sắc hồng còn lại trên mặt Hạ Đông lúc này hoàn toàn biến mất, nàng ta lập tức dập đầu lần nữa, bàn tay úp xuống đất khẽ run rẩy.
"Trẫm tin rằng Kỷ vương gia sẽ không đổ oan cho ngươi. Nói, ngươi đến ngõ Đăng Giáp làm gì?"
Áp lực khi Hoàng đế đích thân thẩm vấn không thể đánh đồng với các trường hợp khác, người đứng ra xác nhận lại là một vị thân vương rất được tín nhiệm, cho nên Hạ Đông đành cắn răng, cuối cùng vẫn run rẩy thừa nhận: "Thần... thần có đến ngõ Đăng Giáp..."
Cơn giận trào lên trong lòng, Hoàng đế Đại Lương lại ép hỏi một câu: "Người đó chính là Vệ Tranh đúng không?"
"Đúng..."
Thừa nhận hai điều này thì chẳng khác nào đã thừa nhận tất cả mọi chuyện.
Hoàng đế Đại Lương nghĩ lại tiền căn hậu quả, gần như đã kết nối được toàn bộ sự kiện.
“Trẫm vốn cảm thấy kì quái, nghịch phạm đang yên lành ở Huyền Kính ti, mấy trăm trọng binh trông coi, trừ phi khởi binh tạo phản nếu không thì ai có bản lĩnh cướp ngục, vậy mà lại chuyển đến Đại lý tự." Ngực Hoàng đế Đại Lương phập phồng, ánh mắt nhìn Hạ Đông dường như mang theo sát khí. "Ngươi... ngươi nói... những người tấn công Huyền Kính ti hôm đó có phải cũng do ngươi cầm đầu không?"
Hạ Đông nói nhỏ: "Phải..."
"Tốt... Tốt..." Cả người Hoàng đế Đại Lương run rẩy. "Các ngươi dùng kế sách hay lắm, một Huyền Kính ti mạnh như vậy, bị nghịch tặc xông vào mà không bắt được một tên dù là sống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886490/quyen-3-chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.