Có một khoảnh khắc, Hạ Giang rất muốn tóm cổ Mai Tường Tô nhấc lên, từng tấc từng tấc bóp nát xương cốt trên người chàng. Nhưng sự khôn ngoan được tích lũy nhiều năm khiến hắn nhanh chóng khống chế được mình, chỉ nắm chặt nắm đấm đang ngứa ngáy.
Vì Mai Trường Tô không phải Vệ Tranh, không chỉ phải cẩn thận khi dụng hình với chàng mà còn phải có mục đích rõ ràng, nếu hành hạ chỉ để trút giận thì Hạ Giang còn chưa non nớt đến vậy. Huống chi dựa vào kinh nghiệm thống lĩnh Huyền Kính ti mấy năm nay, Hạ Giang chỉ cần tiếp xúc chốc lát đã có thể phán đoán, Mai Trường Tô thuộc vào loại người có dụng hình cũng không có tác dụng.
Một là vì sự kiên cường chàng để lộ ra không thể xem nhẹ, hai là vì người này yếu đến mức chỉ chạm vào thôi là đã xảy ra chuyện, đến lúc đó nếu không cẩn thận thì e là không bức cung cũng biến thành bức cung.
Nhớ tới vẻ mặt e dè của Dự vương khi nhắc tới Mai Trường Tô trước kia, khi đó Hạ Giang còn cho rằng Dự vương khoa trương, bây giờ trải qua lần đối mặt đầu tiên, hắn mới biết vị tài tử kỳ lân này quả thật không phải một người dễ chơi.
"Hạ thủ tôn." Hình như Mai Trường Tô đang thưởng thức sắc mặt trắng xanh của Hạ Giang một cách rất hài lòng, nụ cười vẫn như mây mờ gió nhẹ. "Ta sớm đã biết ngài sẽ tới tìm ta, vốn ta có thể chạy trốn, cho dù không trốn được ra khỏi thành thì kinh thành này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886489/quyen-3-chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.