Bầu không khí ở cung Chỉ La lúc này cũng đang căng thẳng tới đỉnh điểm.
Những người hầu hạ Tĩnh phi đã bị đuổi hết ra ngoài điện, đang quỳ khắp nơi ngoài sân như một đàn quạ đen trong gió lạnh.
Ngôn Hoàng hậu ngồi trên chính vị phía nam trong tẩm điện của Tĩnh phi, mặt lạnh như nước, đầu mày khóe mắt còn giữ nguyên vẻ tức giận.
Dưới chân bà ta, một tấm bài vị bằng gỗ bị ném xuống đất rạn nứt, do mặt bài vị hướng lên trên nên có thể thấy rõ dòng chữ "Linh vị cố Thần phi Đại Lương Lâm thị Lạc Dao" trên đó.
Liền với bức tường phía tây tẩm điện vốn là tịnh phòng thờ Phật của Tĩnh phi, bình thường gần như luôn đóng cửa nhưng lúc này lại mở rộng, có thể thấy bàn thờ trong phòng bị lật úp, trái cây rải rác khắp nơi.
Không giống Ngôn Hoàng hậu với sắc mặt lạnh lẽo, đáng sợ, Tĩnh phi im lặng quỳ bên dưới vẫn giữ nguyên thần thái an thuận của mình, kính cẩn mà khiêm tốn nhưng lại không làm người ta cảm nhận được dù chỉ một chút thấp kém và sợ hãi.
Hoàng đế Đại Lương nổi giận đùng đùng đi vào, lập tức nhìn thấy cảnh tượng này.
Khi thấy rõ cảnh tượng trong phòng, trong nháy mắt ông ta đã hiểu ra rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.
Giờ khắc này, trong lòng Hoàng đế Đại Lương rốt cuộc có sự thay đổi tâm tình như thế nào, điều này vĩnh viễn chỉ có ông ta mới biết, nhưng vẻ mặt ông ta lại không hề thay đổi, vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886488/quyen-3-chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.