Hạ Giang không ngờ ông ta lại chấm dứt cuộc trò chuyện dứt khoát như thế, vừa kinh ngạc lại vừa nghi hoặc. Hắn đi ra ngoài xem, Ngôn Khuyết sai người khởi kiệu về thật chứ không phải cố ý làm bộ, trong lòng càng thêm bất an.
Rốt cuộc có chuyện gì khác thường? Hạ Giang cau mày trầm tư chốc lát, đột nhiên câu nói cuối cùng của Ngôn Khuyết xẹt qua trong đầu hắn.
"Ta có thể đi rồi..."
Ngôn Khuyết nói là "có thể" đi chứ không phải "muốn" đi, chẳng lẽ trước đó ông ta "chưa thể" đi?
Nhưng vì sao lại "chưa thể" đi? Ông ta có nhiệm vụ gì sao? Nhưng rõ ràng nhiệm vụ của ông ta hôm nay chỉ là dẫn hắn ra khỏi Huyền Kính ti thôi mà!
Nghĩ đến đây, đột nhiên một tia sáng lóe lên trong đầu Hạ Giang, hắn lập tức biến sắc mặt, tung người bay tới trước cửa đạo quán. Nhưng không ngờ lúc đưa mắt nhìn quanh, hắn thấy con ngựa của mình đã sùi bọt mép, nằm bệt dưới đất. Lúc này bốn phía trống vắng không một bóng người, muốn tìm một con ngựa khác cũng chỉ là mơ tưởng hão huyền.
Không còn cách nào khác, Hạ Giang cắn răng, nhanh chóng quyết định, đề khí phi thân, vận khinh công chạy gấp về phía hoàng thành.
Có điều võ công của một người có cao đến mấy thì cũng chỉ chạy nhanh được một lát, thậm chí còn nhanh hơn cả ngựa tốt, nhưng không thể kéo dài được lâu.
Cho nên dù Hạ Giang có nội lực thâm hậu, am hiểu thuật ngự khí, nhưng lúc hắn chạy về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886487/quyen-3-chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.