"Cảnh Diễm." Tĩnh phi cúi xuống lau nước mắt cho con trai, dịu dàng nói. "Chỉ cần con không quên hắn thì hắn vẫn còn sống, sống trong lòng con..."
Tĩnh vương đột nhiên đứng lên, đi đến bên cửa sổ, chống tay lên bệ cửa, im lặng đứng một hồi lâu rồi nói: "Nhi thần không muốn hắn sống ở trong lòng, nhi thần muôn hắn sống trên thế gian này..."
"Mọi sự đều không thể toàn vẹn theo ý con được." Tĩnh phi nhìn bóng lưng khẽ run rẩy của con trai, ánh mắt đau xót. "Đã mất đi thì vĩnh viễn không thể tìm lại được nữa. Cho dù Tiểu Thù có thể trở lại thế gian này thật thì e rằng cũng không phải Tiểu Thù năm đó nữa..."
Lúc này, tâm trạng Tĩnh vương đang chìm trong xót xa nên không chú ý đến câu này của mẫu thân. Hắn nhìn dòng nước róc rách uốn lượn qua khu vườn ngoài cửa sổ, nhìn thân cây ngô đồng trụi lá, trong lòng nghĩ đến con đường dài dằng dặc trước mắt và việc giải oan cho hảo bằng hữu đang ngày càng kiên định của mình.
"Có lẽ họ vẫn đang nhìn nhi thần từ một nơi nào đó... Không điều gì có thể bắt nhi thần quay lại, bắt nhi thần từ bỏ." Tĩnh vương lẩm bẩm nói.
Vẻ mặt Tĩnh phi cực kì phức tạp, vài lời đã ra đến miệng lại nuốt vào trong. Bà là một người tâm tư tinh tế, trước khi nhìn thấy Mai Trường Tô, có lẽ yên lặng là lựa chọn tốt nhất.
"Cảnh Diễm, hôm qua bệ hạ nói, tháng Ba đi săn, con mời Tô tiên sinh đi cùng."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886491/quyen-3-chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.