Trận tuyết đó khi rơi khi ngừng, kéo dài suốt ba ngày mới dứt.
Trong cơn mưa tuyết, Tô Triết lặng lẽ chuyển đến tòa viện mới, không hề thông báo cho bất cứ người nào. Nhưng chỉ sau vài ngày, tất cả những người nên biết vẫn đều biết hết.
Mục vương phủ và Dự vương phủ tự nhiên tặng rất nhiều lễ trọng, trong cung cũng ban ấy hòm châu báu và gấm vóc, nghe nói trong đó còn có một phần do công chúa Cảnh Ninh chuẩn bị.
Huyền Kính sứ Hạ Đông tay không tới nhà, dạo qua một vòng, bỏ lại một câu “khu viện quá xấu” rồi đi mất. Có điều những khách khứa khác lần lượt tới nhà lại không dám bình luận tương tự, bởi vì mọi người đều biết khu viện này là do Mông đại thống lĩnh giới thiệu, quan điểm thẩm mĩ của quân nhân đại khái chính là thế này.
Tiêu Cảnh Duệ, Ngôn Dự Tân và Tạ Bật hiển nhiên cũng tới nhà làm khách, nhưng bầu không khí hòa hợp, vui tươi trước kia đã biến mất từ lâu, chỉ có Ngôn Dự Tân vẫn cố gắng nói đủ chuyện hay ho để làm mọi người vui vẻ, Tiêu Cảnh Duệ gần như không nói được mấy câu, thậm chí ngay cả Tạ Bật cũng không biết tại sao cứ ngẩn ngơ không có tinh thần.
Mượn cơ hội này, Mai Trường Tô khuyên ba người bọn họ cùng ra khỏi kinh thành đến suối nước nóng Hổ Khâu gần đó để thư giãn vài ngày.
“Bây giờ quả đúng là lúc thích hợp để đi ngâm suối nước nóng.” Được Mai Trường Tô gợi ý, Ngôn Dự Tân lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886456/quyen-1-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.