Sau khi rời khỏi quán trà giữa rừng trúc, Mông Chí và Mai Trường Tô lên đường trở về, một người ngồi kiệu vải xanh, một người cưỡi tuấn mã đỏ thẫm, đi theo phía sau là vài tên hộ vệ cấm quân và hai gia bộc Tạ Bật phái tới. Để tránh dòng người đông đúc trên tuyến phố chính, mọi người quyết định đi về theo đường nhỏ yên tĩnh.
Vừa đi ra khỏi ngõ nhỏ đến một ngã tư, một tên kỵ úy thủ hạ của đại thống lĩnh cấm quân chạy tới bẩm báo, nói Hoàng đế bệ hạ truyền triệu.
Mông Chí nghe vậy đang do dự, thì Mai Trường Tô đã vén rèm kiệu, nói: “Đa tạ thịnh tình của Mông đại thống lĩnh, Bệ hạ đã tuyên triệu, tại hạ không dám lưu lại, xin phép cáo từ ở đây, ngày khác Tô mỗ sẽ đến phủ tạ ơn sau.”
“Tô tiên sinh khách khí quá.” Mông Chí chắp tay, xoay người lại dặn dò các hộ vệ cấm quân đi theo hộ tống cẩn thận Tô Triết về Tạ phủ, sau đó chào từ biệt rồi thúc ngựa chạy về hướng hoàng cung.
Sau khi chạy qua mấy con đường lớn, Mông Chí đột nhiên nhớ ra hôm qua miếng ngọc bội đeo trên đai lưng bộ quan phục để trong phòng trực bị rơi, mặc dù ít người để ý nhưng đã đến gặp Hoàng thượng thì dung nhan trang phục chỉnh tề là chuyện rất quan trọng, vì vậy ông ta vội kéo dây cương ngựa chạy chậm lại, định lệnh cho tên kỵ úy truyền tin vòng qua phủ thống lĩnh lấy một chiếc đai lưng mới. Nhưng vừa quay đầu lại, Mông Chí phát hiện bốn phía hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/44653/quyen-1-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.