Từ sau khi chàng tuyên bố phải đi thăm Đình Sinh, Phi Lưu đã chấm dứt hoạt động vừa chơi vừa luyện công hôm nay, bắt đầu chăm chú tìm kiếm trong phòng.
Cũng giống như tất cả mọi cậu bé khác, Phi Lưu cũng là một người không biết để đồ đạc ngăn nắp, cho dù là thứ đồ chơi yêu thích đến mấy, chỉ được một vài ngày lại không biết để ở nơi nào.
Theo kinh nghiệm trước kia, không tìm được đồ thì không cần phải tìm nữa, bởi vì chẳng bao lâu sau tự nó sẽ xuất hiện tại một góc nào đó một cách kỳ lạ.
Nhưng lần này không giống, cho dù trí lực của Phi Lưu có vấn đề thì hắn cũng biết không lâu trước đây mình mới chuyển nhà, con chim ưng đã biến mất đó hoàn toàn không có khả năng tự xuất hiện trong nhà mới, cho nên vẫn phải tự mình tìm kiếm mới được.
“Phi Lưu, ăn cơm thôi.”
“Không ăn!”
“Phi Lưu, mất rồi thì thôi, còn cơm vẫn phải ăn. Ngày mai cũng chưa chắc Đình Sinh đã hỏi ngươi về con chim ưng này, dù nó có hỏi thì ngươi cũng không cần nói thật với là ngươi làm mất đúng không? Quên Lận Thần ca ca dạy ngươi thế nào à? Trẻ con không biết nói dối không phải trẻ con ngoan…”
Phi Lưu thẹn quá hóa giận. “Còn không!”
“Còn không học được à?” Mai Trường Tô nhịn cười, dịu dàng an ủi: “Không sao, cứ học dần dần. Thông minh nhất, võ công khó như vậy còn học được, chẳng lẽ lại không học được nói dối? Yên tâm, nếu như Lận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886457/quyen-1-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.