Nam Dương hậm hực nói:
"Được rồi, ta cho ngươi thời gian để suy nghĩ cách phá giải phong ấn đó! Ngươi mau suy nghĩ lẹ đi nha!"
Nguyệt Thư nhăn mặt:
"Biết rồi, nói hoài! Làm như phong ấn này dễ phá lắm vậy! Dù sao ta cũng đâu phải là Nguyệt Linh, ta đâu có mạnh giống bà ta đâu mà biết!"
Nam Dương trợn mắt:
"Ngươi nói xằng bậy cái gì đó? Ngươi là hậu duệ của ả ta thì ngươi phải biết cách hoá giải chứ?"
Nguyệt Thư cười khẩy:
"Hậu duệ thì sao? Ta còn chưa bao giờ gặp mặt bà ta lần nào? Bà ta đã thăng thiên từ năm trăm về trước, lúc ấy ta còn chưa sinh ra đời đâu! Với lại những quyển sách bí thuật bà ta để lại, ta cũng chưa học xong hết. Bởi vì bà ta đã cất giấu quyển bí thuật cấm thất truyền ở một nơi nào đấy ta còn chưa tìm ra được, ta chỉ mới tìm được những quyển bí thuật cổ xưa của sư phụ thôi. Chứ của Nguyệt Linh thì ta chưa từng thấy quyển sách nào của bà ấy để lại, ngươi bảo ta giải phong ấn của bà ta thì ta chịu thua đấy!"
Nam Dương lo lắng:
"Vậy bây giờ phải làm sao? Nguyệt Thư, ngươi mau suy nghĩ cách giúp ta đi! Ta không muốn ở lại nơi xó xỉnh này nữa đâu!"
Nguyệt Thư cười lạnh:
"Được thôi, ta đang cố gắng giúp ngươi đây! Nhưng bây giờ ta đói bụng quá, ta phải đi kiếm ăn đây! Khi nào ăn xong no nê thì ta sẽ suy nghĩ cách giúp ngươi, được không?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-am-duong/2904875/chuong-86.html