Nam Dương nghe cô nói xong thì hắn suy nghĩ một lúc rồi khẽ gật đầu:
"Được rồi! Vậy ta sẽ nghe lời ngươi, ta sẽ học ngôn ngữ thời hiện đại vậy!"
Nguyệt Thư cười mỉm chi:
"Không những học ngôn ngữ, mà ngươi còn phải tập thích nghi với phong tục tập quán ở thời dân quốc nữa!"
Nam Dương cằn nhằn:
"Cái gì mà học lắm vậy! Ta sống trên cõi đời này mấy thập kỷ rồi, ta già đời hơn ngươi nhiều! Ngươi bớt lên mặt dạy ta đi, chỉ cần ta thoát ra ngoài, ta ăn thịt một con người ngoài kia thì ta sẽ tự khắc học được ngôn ngữ và phong tục tập quán của bọn họ thôi! Ngươi đừng quên ta là atula vương và ta ăn thịt người nhá, chỉ cần ta ăn thịt con người bất cứ thời đại nào thì ta đều sẽ học được lối sống của thời đại đấy. Nên ngươi không cần phải lên mặt dạy đời ta!"
Nguyệt Thư tức giận cú vào đầu hắn một cái cốp, hắn hét lên đau đớn.
"Này Nguyệt Thư, ngươi bị điên hả? Tại sao ngươi dám đánh ta? Ngươi thật to gan, ta chưa bao giờ bị con người thấp kém bắt nạt như vậy! Ngươi là người đầu tiên dám bắt nạt ta!"
Nguyệt Thư cười nham hiểm:
"Ồ vậy sao? Ta thật vinh hạnh khi là người đầu tiên dám bắt nạt ngươi nha atula vương đại nhân, hahaha! Ta thật tò mò không biết ngươi có bất tử hay không?"
Nam Dương nhìn thấy khuôn mặt tà ác của Nguyệt Thư nhìn hắn chằm chằm, thì hắn khẽ nuốt nước bọt, hắn nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-am-duong/2904873/chuong-87.html