Nguyệt Thư bỏ đi ra ngoài, Nam Dương tức điên vùng vẫy, hắn không cam tâm mình bị nhốt ở đây lại còn bị Nguyệt Thư sỉ nhục. Chỉ cần hắn được thoát khỏi phong ấn, thì hắn sẽ nuốt chửng cô từng chút một đến mảnh xương cũng không còn, thì hắn mới thoả mãn được cơn giận của mình.
Nguyệt Thư đi đến cửa hang, cô ngồi phịch xuống tại chỗ, trán cô đổ mồ hôi càng lúc càng nhiều. Sắc mặt cô xanh xao trắng bệch thiếu sức sống, toàn thân của cô đau nhức, vết thương bắt đầu rỉ máu. Tuy cô cũng biết chút y thuật nhưng vết thương quá nghiêm trọng, mà ở dưới vách núi này cũng chẳng có đủ thảo dược và dụng cụ để giúp cô xử lý vết thương.
Cô đau đớn ngồi dựa lưng vào hang đá, ánh mắt thờ thẫn nhìn mơ màng, chẳng lẽ cô sẽ chết ở nơi khỉ ho cò gáy này thật sao? Nguyệt Thư không cam tâm, cô hận bọn pháp sư độc ác kia, tại sao bọn họ lại muốn truy sát cô đến cùng. Cô không muốn bọn họ sống yên ổn, bọn họ dám đối xử với cô đến bước đường cùng thì cô cũng sẽ không để cho bọn họ được yên ổn đâu. Nguyệt Thư nghiến răng ken két.
"Hừ, các người dám truy giết ta! Được lắm! Mối hận này ta nhất định sẽ phục thù, các ngươi đừng hòng sống sót! Ta sẽ giết hết cái đám pháp sư ngu ngốc dám khiêu chiến với ta!"
Nguyệt Thư nói xong thì cô mệt quá ngất lịm đi, trong giấc mơ cô nhìn thấy mình đang đứng trước tên ác ma Nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-am-duong/2904879/chuong-85.html