Chiến thắng cuối cùng của cuộc thi, rốt cuộc vẫn thuộc về đội của Yến An.
Để gom đủ tiền khám bệnh, đội của Minh Di đã đưa gần hết toàn bộ tài sản mà bọn họ kiếm được trước đó cho bác sĩ thú y. Đến nước đó rồi thì căn bản chẳng còn ai bận tâm đến cái gọi là thắng thua nữa.
Lúc công bố kết quả, gương mặt Minh Di không có chút biến đổi nào. Kể từ sau khi Hoàng Đào rời đi vào tối qua, cậu vẫn luôn trong trạng thái không được tốt.
Mãi mới đến lúc chương trình kết thúc, Minh Di thất thần bắt đầu thu dọn vali. Khi sắp xếp gần xong, hai người đồng đội còn lại của cậu đột nhiên bước vào.
Tiếp đó, một vật gì đó được nhét vào lòng cậu.
Mềm mại, nằm trong lòng cậu rên ư ử không ngừng.
Minh Di ôm chú chó Tiểu Tùng Hùng trong lòng, nhất thời ngẩn ra.
“Minh Di, cậu mang Tiểu Tùng Hùng về đi.” Thẩm Phán nghiêm túc nói với cậu: “Để nó một mình ở đây, nó không sống nổi đâu.”
Minh Di chậm rãi phản ứng lại, định từ chối: “Nhà tôi… có lẽ không tiện nuôi lắm, hay là hai người—”
“Anh thấy cậu thích Tiểu Tùng Hùng hơn bọn anh,” Kỷ Niên ngừng một lát rồi nói tiếp: “Và cũng cần Tiểu Tùng Hùng hơn.”
Thẩm Phán và Kỷ Niên kẻ tung người hứng: “Cậu xem, nó cũng thích đi theo cậu hơn, đúng không?”
Minh Di lặng đi không nói nên lời, bất giác cúi đầu nhìn chú chó nhỏ trong lòng.
Tiểu Tùng Hùng ngửa người nằm trong lòng cậu, ngơ ngác l**m mép, đôi mắt tròn xoe ươn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-mot-ke-van-nguoi-ghet-di-ga-thay-toi-buong-xuoi-tat-ca/5300505/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.