Yến An sững người, rồi để lộ vẻ kinh ngạc không kịp che giấu, rõ ràng là không hề biết chuyện này.
“Găng tay là chúng tôi đòi mua, sợ cậu ấy lái xe ba gác điện bị cóng tay.” Thẩm Phán cũng không nghe nổi nữa, bèn nói thêm một câu.
Tình thế đảo ngược quá nhanh, khán giả vừa mới còn đang tha hồ mắng chửi, giờ thì mặt mũi như bị tát cho sưng vù, những ý kiến vốn bị lấn át cuối cùng cũng trồi lên.
【Tôi từ phòng livestream của YMD qua đây, tôi xin làm chứng, đó là sự thật.】
【Khoan đã, An An ngoan ngoãn nhà các người ngày nào cũng nhắc đến anh hai, mà đến cả việc anh hai mình bị cước tay cũng không biết à? Xem ra cậu ta cũng chẳng quan tâm gì cho cam.】
【Điều kiện nhà họ Yến tốt như thế mà cũng không chăm cho tay của YMD lành lại được à… Tôi thật sự chỉ có thể nói, người nhà họ Yến chỉ được cái miệng nói hay thôi, yêu thương ư? Chẳng có chút nào.】
Yến An cũng nhận ra lời nói và hành động của mình không nhất quán, lí nhí nói: “Xin lỗi anh Hai, em nhất thời không nhớ ra chuyện này.”
Minh Di nói với giọng điệu châm biếm mỉa mai: “Không sao, cái ‘bệnh vặt’ này, cậu không nhớ ra cũng là bình thường thôi.”
Minh Di đã gần như không kìm nén được sự chán ghét của mình, mà cậu cũng lười che giấu, may mà lúc này Quý Triển Vân đã nói đỡ để giảng hòa, chuyển sang chủ đề khác, Thẩm Phán và Kỷ Niên cũng nhân cơ hội kéo Minh Di ra ngoài, bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-mot-ke-van-nguoi-ghet-di-ga-thay-toi-buong-xuoi-tat-ca/5300504/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.