Sau một hồi rượt đuổi kịch tính, cuối cùng anh quay phim cũng thở hổn hển trèo lên xe. Thùng xe vốn đã không lớn, nay lại càng trở nên chật chội.
Những khán giả đang xem livestream vào giờ này trông thấy cảnh đó, ai nấy đều bật cười thích thú.
[Anh quay phim: Tôi có biết gì đâu, ba người bọn họ vèo một cái là đi mất rồi.]
[Hahaha thật sự không một ai nhớ ra là còn có anh quay phim à?]
[Tôi thấy ba người này mai khỏi cần mua muối nữa, chỉ cần tụ lại với nhau đã đủ mặn lắm rồi.]
[Minh Di còn biết lái xe ba gác điện nữa à? Phong cách mới lạ quá, lạ thật, để xem thêm thế nào.]
Ba người về nhà chuyển số măng đào hôm qua lên xe, rồi lên đường đến khu chợ phiên mà dân làng đã chỉ.
Nguồn thu nhập chính của làng Vụ Thanh là du lịch và trồng chè. Chạy xe trên con đường tĩnh lặng và thanh u, có thể thấy được đồi chè xanh tươi ngút ngàn ở phía xa, còn những ngọn núi xa hơn thì xanh như màu chàm, ẩn hiện trong làn sương trắng lãng đãng tựa chốn thần tiên. Khung cảnh nhìn qua một lượt vô cùng dễ chịu cho mắt.
Kỷ Niên vịn vào thành xe, vui vẻ hóng gió, trong lòng dâng lên niềm cảm khái vô hạn: “Đây mới thực sự là ‘Chúng ta ở trên đường’ này!”
Thẩm Phán nghe vậy cũng suýt nữa thì đón gió rơi lệ: “Đúng thế! Bao nhiêu kỳ rồi! Cuối cùng chúng ta cũng không phải trên đường đi ăn xin nữa!”
Cơm ăn áo mặc không phải lo, lại còn được ngắm cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-mot-ke-van-nguoi-ghet-di-ga-thay-toi-buong-xuoi-tat-ca/5300503/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.