Nghĩ đến chuyện lúc đó, Ngô Vĩ Bình biết vậy đã chẳng làm: "Cũng trách chúng tôi, chưa từng tiếp qua với Huyền Môn, đối với chuyện kiểu này không hiểu rõ lắm, chẳng ngờ rằng bản thân sẽ gặp phải. Tôi chỉ nghĩ là bác sĩ không tốt và thuốc không tốt, liền đổi bác sĩ và thuốc khác.
Cho đến hai tháng trước, bụng nó đau nhức, là cực kỳ đau đớn. Đi bệnh viện làm các loại kiểm tra rồi, đều nói không bệnh, không tìm ra nguyên nhân bệnh. Tôi đây mới như bừng tỉnh, kịp phản ứng lại, có lẽ không phải là bệnh đơn giản như vậy."
Ngô Vĩ Bình nắm tay, hận không thể tát mình một cái: "Tại sao tôi lại không nghĩ tới sớm hơn chứ!"
Tuy nói hôm nay Huyền Môn phát triển, khả năng đủ nhập đạo thì trong vạn người cũng có tối đa một người. Nhưng trên đời thì người bình thường vẫn chiếm đa số. Giống như nhà họ Ngô này, chưa từng tham gia vào vòng tròn luẩn quẩn của Huyền Môn, chưa từng tự thân trải qua những chuyện thế này, chẳng ai vô duyên vô cớ lại nghĩ mình gặp phải chuyện này, phản ứng đầu tiên nhất định là đã bị nhiễm bệnh, đây cũng là rất bình thường. Thực tế ở giai đoạn trước phản ứng của Ngô Hạo và chứng lo lắng cũng rất giống nhau.
Lục Nghiêu tiến đến, nắm chặt động mạch của Ngô Hạo, cởi bỏ áo hắn xuống, lập tức giật mình.
Toàn bộ vùng bụng của hắn lồi lên, sắc mặt biến đen. Hốc mắt đen thui, hình dáng lưỡi cũng bị biến đổi. Càng quan trọng là, hồn phách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-lao-dai-tai-the-gioi-huyen-hoc/2121322/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.