Nhiệm vụ là do Trương Lỗi tìm, đi đường nào tới, Lục Nghiêu cũng không biết, cũng chẳng hỏi. Hai người lái xe đến một tiểu khu sa hoa. Ở nơi này chủ yếu là nhà cao tầng giống nhau, trong thành thị, ở những nơi này đều có của cải nhất định.
"Nhà chính của ta ở Vân Tỉnh. Nhưng mà từ lúc ta đến thành phố Trùng Khánh thì cha ta ở nơi này thành lập một chi nhánh của công ty. Người phụ trách công ty là Ngô Vĩ Bình, là họ hàng xa với nhà ta, theo như người trong tộc nói, ta còn phải gọi một tiếng là con trai bà cô. Ông có một đứa con trai tên Ngô Hạo,lớn hơn vài tuổi so với chúng ta, năm nay hai mươi lăm.”
Trương Lỗi vừa dẫn Lục Nghiêu đi vào trong, vừa nói rõ tình huống.
Lục Nghiêu gật đầu, xem ra người gặp phải chuyện không may chính là Ngô Hạo.
Với tình huống hiện tại của hai người bọn họ, không danh tiếng cũng chằng có tiếng nói, còn đang phải đợi cấp bằng, đến cả cái giấy chứng nhận thực tập sinh Thiên Sư cũng chưa có. Cho dù cục điều động là hiệp hội Thiên Sư hay thị trường chợ đều không bằng lòng mời họ đâu may mà đấy vừa là họ hàng Trương gia lại vừa là cấp dưới nữa. Chỉ sợ là vì nể nên để cho Ngô Lỗi chút mặt mũi.
"Vào thôi!"
Hai người gõ cửa, Ngô Vĩ Bình đón bọn họ vào, bà Ngô rót nước mời họ. Sau khi chào hỏi lẫn nhau, Lục Nghiêu quả thực nhìn thấy từ trong mắt bà Ngô một tia không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-lao-dai-tai-the-gioi-huyen-hoc/2121321/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.