Hắn là một đứa nhỏ tốt! Là tôi đáng chết! Anh trai của Tào Dũng đã hai mươi bảy, nhiều năm trước cũng vì Tào Dũng mà đi làm công, làm việc suốt cả ngày, vẫn luôn chưa kết hôn. Hiện tại vất vả lắm mới tìm được đối tượng, đối phương cũng rất tốt, mặc dù cha mẹ cô ghét bỏ nhà chúng ta nghèo, mở miệng là đòi sinh lễ mấy chục vạn. Chúng ta làm sao có thể lấy ra được nhiều tiền như vậy.
Tôi không nên nói cho Dũng nhân biết! Dũng nhân và anh trai của hắn tình cảm rất tốt. Anh trai của hắn vì hắn hi sinh nhiều như vật, hắn làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn đây! Nên hắn mới phải nghĩ biện pháp. Chính là lúc này! Trách tôi đi! Đều là do tôi sai, tôi vì không quản được miệng của mình, nói linh tinh! Lục thiếu gia, tôi biết Dũng nhân hắn làm sai. Cậu mà tức giận hãy tìm tôi đi, hướng về tôi đây. Buông tha cho Dũng nhân!
Dũng nhân hắn mới hai mươi tuổi, hắn vân là một đứa trẻ! Hắn tư chất không kém, tiền đồ còn đang rộng mở đây!”
Đem gia cảnh của chính mình phơi bày ra, gợi lên trái tim thương hại của nhiều người. Huống hồ đôi vợ chồng này nhìn rất khổ sở, tay đầy vết chai, có thể thấy được do làm việc nhà nông. Lại nhìn Lục Nghiêu sống an nhàn sung sướng, làn da trắng nõn nhẵn nhịu, đối lập rất mãnh liệt.
Lại càng nói thêm Tào Dũng là người có ân báo ân, đối với anh trai rất tốt, đối với người nhân cũng thế, thậm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-lao-dai-tai-the-gioi-huyen-hoc/2121318/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.