Tống Ngật đưa tay vỗ vai Chử Thời, "Cháu ngon! Cháu. . . tình trạng của cháu tạm thời đừng nói cho mẹ cháu. Hãy để mẹ cháu cảm thấy thân thể cháu vẫn giống trước. Mẹ cháu người này. . ."
Nghĩ đến Tống Ngọc Ninh, Tống Ngật ngậm miệng. Mình sinh ra, có thể làm sao! Mình chịu thôi!
Nhưng ông không thể để cháu ngoại cũng chịu đựng như vậy!
Ánh mắt của ông trở nên sắc bén, "Mẹ cháu có phải đã đến tìm cháu nói gì rồi không?"
Chử Thời cúi đầu xuống, không nói chuyện.
Tống Ngật liền hiểu rõ, hừ lạnh. Ngày hôm đó náo loạn Chử gia, sau khi đưa Tống Ngọc Ninh và Chử Thời về Tống gia. Ngày đầu tiên, Tống Ngọc Ninh không ngại cực khổ chăm sóc Chử Thời, khóc đến ngất đi mấy lần.
Nhưng sau đó thì sao? Ánh mắt lóe lên, luôn muốn nói lại thôi!
Đừng tưởng rằng ông không biết, bà còn lén ra ngoài gặp Chử Ngạn mấy lần!
Vài chục năm, lần nào không phải như vậy! Lần nào chẳng hạ quyết tâm chấm dứt với Chử Ngạn?
"Cháu không nói, ông cũng đoán được. Có phải nó nói với cháu suy cho cùng Chử Ngạn cũng là cha cháu. Hơn nữa Chử Ngạn đã hối hận, mấy năm nay luôn cố gắng chữa trị cho cháu hay không?"
Tống Ngật khịt mũi, "Hừ! Tận tâm tận lực, cố gắng hết sức, rốt cuộc là vì hối hận, hay là vì Chử gia không có cách nào tạo ra một hạt giống tốt để gánh chịu những nghiệp chướng này? Nếu cậu ta thật hối hận, thật yêu thương cháu, vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-lao-dai-tai-the-gioi-huyen-hoc/2121317/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.