Biểu tình Lục Nghiêu càng vô tội:
“A, là tôi. Nhưng thế thì sao, tôi có nói sai không? Chẳng lẽ không phải là cô mang cha mẹ Tào Dũng vào sao? Từ khi nào Thiên Xu học viện trở nên tùy tiện như vậy? Ai cũng có thể ra vào, thì thành bộ dáng gì nữa! Còn có, cô cũng nói là nghi ngờ. Dù sao tôi và Tào Dũng là chuyện sinh tử, nghi ngờ một chút chẳng lẽ không bình thường sao?”
Trương Hiểu cứng họng, nhất thời không biết phản bác như thế nào.
Lục Nghiêu lại nói tiếp:
“Đúng rồi. Tôi nhớ nằng bạn học Trương Hiểu là một người rất thiện lương. Cô cảm thấy một người đem người khác đây vào hình thức nguy hiểm đều có thể tha thứ. Tôi hiện tại chỉ là khai báo thành thật mà thôi. Vì cái gì cô lại không chịu tha thứ cho tôi, cứ phải tìm người gây sự vậy?”
“Tôi…”
“Bạn học Trương Hiểu, thiện lương của cô đâu hết rồi? Không phải cô nói là bạn học với nhau phải hỗ trợ nhau, đắc tha nhân thả tha người sao? Không phải cô nói, cô có thể tha thứ sao? Hay là…Thật ra cô lấy tiêu chuẩn này để yêu cầu người khác, mà chính mình một chữ cũng không làm được?”
Xung quanh truyền tới tiếng cười khúc khích.
Gương mặt Trương Hiểu trắng bệnh, vừa trắng vừa xanh, cuối cùng chỉ là trừng mắt nhìn Lục Nghiêu một cái, xoay người chạy trốn.
Lục Nghiêu không hiểu nhún vái, quay đâu lại liền thấy Truơng Lỗi đang dơ ngón tay cái lên:
“Hay.”
Lục Nghiêu sờ ngón tay ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-lao-dai-tai-the-gioi-huyen-hoc/2121319/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.