Dịch: YeeYuan
Lúc Dương Nghiên đuổi Dương Quang ra khỏi nhà hắn chỉ mới mười sáu tuổi, mười tám tuổi được ông Kỳ đưa về Diệm Bang, hai mươi hai tuổi trở thành nhân vật cừ khôi trong bang, mãi đến mười năm sau bị giết chết, Dương Quang tự thấy đời hắn đã trải qua không ít chuyện.
Thế nhưng khi nhìn thấy chiếc bàn gỗ lê đỏ trước mặt mình, hắn vẫn hơi ngây người.
Năm ấy cha hắn thích nhất là bàn học làm từ gỗ lê đỏ này, nghe nói nó cũng có chút lớn tuổi. Sau này lúc cha nuôi giao Diệm Bang lại cho hắn, bàn này mới được chuyển đến phòng sách của hắn trong bang.
Dương Quang khẽ vuốt lên mặt bàn, cảm xúc quen thuộc khiến hắn tin rằng đây không phải ảo giác.
Vậy có ai giải thích giùm một chút, rõ ràng mấy ngày trước hắn đã chết rồi, sao bây giờ lại bình yên vô sự ngồi trong phòng sách của mình, thậm chí thời gian trên lịch cũng là mười năm trước?
Quá kì lạ rồi!
Xoa xoa thái dương đau nhức, Dương Quang xoay cần cổ cứng ngắc, hắn hoài niệm nhìn khắp phòng một lượt. Trong sự quen thuộc vẫn pha lẫn những vật dụng trang trí lạ lẫm khiến Dương Quang chợt hoảng hốt, bao nhiêu năm rồi hắn chưa nhìn nơi này một cách cẩn thận như vậy!
Dương Quang vẫn còn ngẩn người chợt có tiếng gõ cửa vang lên.
"Anh cả, anh có trong đó không?" Người xưng hô với anh như vậy chỉ có Triệu Đông.
Dương Quang vô thức nói, "Vào đi."
"Anh cả..." Triệu Đông trẻ hơn rất nhiều, thậm chí có thể nói vẫn là thằng nhóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-chu-kho-lam/1286337/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.