Theo thông lệ hàng năm, bên sứ quán tổ chức dạ tiệc và tất cả văn phòngđại diện hay chi nhánh của các công ty thuộc “mẫu quốc” đều được mời.Năm nào văn phòng tôi cũng có thiệp cho hai người, và thường là vợ chồng sếp sẽ tham dự.
Riêng năm nay cả nhà sếp đi du lịch mà với mấy dịp tiếp tân này, tuy vôthưởng vô phạt nhưng chúng tôi vẫn buộc phải mang một lẵng hoa tới “điểm danh”. Do tính chất nhạt nhẽo và thành phần tham dự chủ yếu là U50 củabữa tiệc, văn phòng tôi đã nổ ra một cuộc tranh cãi lớn về việc ai sẽphải lãnh trách nhiệm vinh quang này.
- Hồng đi đi.
- Tối hôm đấy em có hẹn sang nhà người yêu ăn cơm. – Hồng giãy nảy. – Chị Linh chẳng vướng bận gì thì hi sinh vì các em đi.
- Tối nào chị cũng phải nói chuyện với con, không đi đâu. – Chị Linh cương quyết. – Mai thì sao?
- Các chị em muốn em đại diện cho văn phòng mình thật à? – Mai lắc lưthân hình núng nính chưa kịp về phom sau sinh của mình khiến ai nấy lắcđầu.
- Thủy, mày xinh nhất, út ít tập đi đi cho quen. – Tất cả bỗng quay lại tôi đồng thanh.
- Nhưng em không có ai đi cùng… – Tôi yếu ớt phản pháo. Mọi lý do hợplý mọi người đã lấy hết, không lẽ tôi lại lấy lý do tối phải ở nhà theodõi “Cô dâu tám tuổi”?
- Gọi ngay thằng Bách! – Cả hội lại cùng hét lên. – Nó mà dám từ chối thì cắt ngay hợp đồng.
- Em không có váy áo đẹp.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lai-mot-cau-chuyen-tinh-yeu-khac/48211/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.