Buổi tối hôm đó, thần sắc của Vương Cư An rất bình tĩnh. Anh kể chuyện Vương Tiễn hồi nhỏ, nói cậu bé chỉ bị ăn tát hai lần trong mười tám năm cuộcđời. Một lần là lúc Vương Tiễn khoảng bốn, năm tuổi, Vương Cư An từ Nhật Bản trở về, bế con ra ngoài chơi, hy vọng bồi dưỡng tình cảm cha con.Cậu bé thèm đồ ăn bên đường, nằm lăn lộn dưới đất đòi ăn. Anh chê bẩn,nổi giận tát con trai. Khóe miệng Vương Tiễn rỉ máu, cậu bé sợ đến mứcquên cả khóc.
Lúc đó Vương Cư An mới ngoài hai mươi, đang ở độ tuổi dễ kích động. Sợ bốmẹ biết chuyện sẽ trách mắng, anh vội lau sạch vết máu trên mặt contrai.
Lần thứ hai anh tát Vương Tiễn là vì Chung Thanh.
Nói đến đây, hai người đều trầm mặc. Một lúc sau, anh mới cất giọng lãnhđạm: “Tôi không thể hiểu nổi tại sạo nó lại có tình cảm cố chấp với conbé đó như vậy”.
Tô Mạt nghĩ, đáng tiếc các bậc cha mẹ luôn khịt mũi coi thường sự cố chấpcủa con cái. Cô đành an ủi: “Có lẽ trong tiềm thức của thằng bé chỉ muốn tìm kiếm thứ mà nó khó giành được”.
Vương Cư An im lặng.
Trong phòng khách không bật đèn, không gian tối om. Ánh đèn mờ mờ từ bênngoài chiếu vào, tạo thành điểm trắng đen giao nhau mơ hồ, tựa như sốphận không thể nhìn thấu.
Vương Cư An ngồi xuống đất, tựa đầu vào tường, đôi mắt hơi khép lại, dường như đã ngủ say.
Tô Mạt hạ giọng thăm dò: “Nếu… nếu sau này anh không thể trả thù…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lac-chon-phu-hoa/3208121/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.